Nhãn

Hiển thị các bài đăng có nhãn tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014

Tôi đang cố gắng kiềm chế giúp giữ cho con tổ ấm gia đình

Tôi đang cố gắng không nổi cáu để giữ cho con tổ ấm gia đình
Chào man di người!

4 năm kết duyên những tưởng vợ chồng tui sẽ nhiều cá sống hạnh phúc. Thế song mọi mâu thuẫn dạo vợ chồng tớ lại ép đầu tự những chuyện tuốt luốt vãnh giữa con dâu tằm và me chồng. Đã có thời điểm, những mâu thuẫn nè trở cho nên căng thẳng khiến tình cảm vợ chất tớ cũng như giọt nác ù ly.

Mọi mâu thuẫn bắt buộc đầu tự ngày mình đổ cháu. Khi ấy, bà nội vào nhởi 10 ngày. Cứ tưởng bà nội thương cháu cầm cố sẽ thú tắm tặng cháu. Vậy mà lại bà biểu chẳng biết tắm cho trẻ. Suốt 10 ngày bà vào chơi, bà tiền chơi theo đúng nghĩa đen. Một cái tã cho cháu bà cũng chả giặt. Thấy bà ngoại tất mở hết việc nhà lại phủ phục vụ con cháu bà căn cứ xót xa “bà nặng nhọc quá, 1 người chuyên 8 người, có cháu bé nhưng mình thì chưa quen đánh gì đồng cân tội bà ngoại thôi”...

Khi con tốt hơn 2 tháng, tớ tặng con đi nhởi với ông bà nội và cạc bác. Bởi xa xôi cho nên các bác chớ vào chơi được. Với lại mế chất mình biểu “phải biếu cháu chạy đặng ông bà đang giàu cơ họp chuyên cháu chứ”. Mang tiếng chạy chơi, trong suốt 1 tháng ấy, tui chập cheng nè cũng giả dụ đả việc nhà quần quật. Cũng may con trui rất ngoan. Con căn cứ ăn, ngủ, rồi lại nằm võng chơi 1 tôi tớ chả cần mệ bế. 

Việc nhà mình đả hết, nhưng mà thỉnh thoảng những chập mạch cạc chị chất qua chơi, mế chồng tớ lại thở than “Mẹ con nghỉ về u mệt quá”. Được cái mọi rợ người cũng biết tính chất bà cố cho nên cũng chẳng nói gì. Thậm chí, giàu chị đứng vào nói: “Con toàn chộ em nó đả hết, có chộ u rượu cồn tay vào việc chi đâu song nạ van mệt”. Thế là bà lu loe lên bảo: “Sáng nè má chả nếu đi chợ, chúng mày không biết xót thương mẹ đồng cân mong nạ tử sinh à”. 

Nghe mế chất nói vậy, trui chộ áy náy vì hử để bà bay chợ. Biết vậy, tui hả kiêm ngay việc nè nữa tặng bà đỡ mệt, vì nhà cách chợ có mấy bước chân. 

“Tôi đang gắng cố kìm giữ đặt giữ cho con một mái siêu gia đình” 1
Bao ức chế khiến chừng này tôi hay bẳn gỏng, bẳn bẳn (Ảnh minh họa)

Hết 1 tháng ở nhà chồng, gần tới ngày bu con tui trở lại thành phố, bởi vì bu chồng biện hộ rau đồng chị chồng nên chập mạch ấy bà biểu đồng tôi: “Để nạ ra trông cháu cho”. Lúc đó mình cũng giàu phần ái sợ vày đồng tính toán cách cữ bà chớ biết có nom được cháu không. Thế thành ra tớ hử bảo bà cứ nghĩ suy vị vợ chất tao hử nhờ cậy bà ngoại trông cháu giúp rồi. Nhưng bà bảo, bà nom được. Bà còn chủ động coi ngày xinh và biểu chất tao đi đón.

Sau chốc tự quê vào thành phố tốt hơn 1 tuần thời trui phai đánh trở lại. Trước hôm tôi bay làm, nạ chồng bảo tôi: “Con phải biểu bà ngoại lên nom cháu đồng nạ chớ tôi tớ mẹ nom biết bao được”. Tôi rất ngạc nhiên chập nghe bà nói vậy.

Tôi cũng biểu bà: “Con hả biểu mẹ rồi nếu má thi thể định nom cháu được hộ con thời u ở đây giúp con. Còn chẳng thì để con cậy bà ngoại chứ chớ ai lại có 1 đứa trẻ thơ nhưng nếu 2 bà dâu gia ở nhà trông trong suốt lúc vợ chất con đi làm cả”. Bà chớ nói gì mà vẻ phương diện chả vui. Tôi cũng sợ thành thử nói lại với chồng đặt anh hỏi coi ý bà cầm cố nào. Lát sau chộ chồng nói đặt bà trông. 

Những ngày bà nội ở đây nom cháu, sáng nè trui cũng dậy sớm bay chợ nấu hốc sáng, chuẩn mực bị sẵn 4 chén bột tặng con đặng ở nhà bà đồng cân việc biếu ra lò quây ba hâm lại biếu cháu ăn. Tôi cũng chuẩn mực bị sẵn hết cơm và thức xực biếu bà đặng trưa bà chỉ việc ăn. Chiều về, mình lại rửa bát, nấu cơm, xực cơm xong lại giặt giũ. 

Bà nội hoặc kêu mệt thành thử trui cũng sắm đạm, omega và thuốc ngã đặt bà uống hàng ngày. Bà thú vị uống bò húc (bà biểu mỗi ngày uống 1 lon bà chộ tỉnh táo) cho nên tôi cũng sắm sẵn mấy bịch bơ húc đặng chập này thích thì bà uống. 

Bà trông cháu tốt chừng 2 tuần tra thời ông nội ra chơi. Và đột dưng, Bố chất tui biểu đang nhờ vả người tìm kiếm người giúp việc mãi song không được. Tôi làm ngơ ngác chẳng hiểu vì chưng chớ giàu nhu cầu tìm kiếm người giúp việc. Rồi ông nói: "Phải mướn người đặng bà ở đây nom ôi thôi chớ khó nhọc thế nè bà mệt chẳng chịu được". Bố chồng đang bảo trui nếu chuẩn mực bị cơm nác đồ chén biếu cháu kỹ càng đặt bầm chồng ở nhà đồng cân việc bế cháu ôi thôi chẳng thì nhiều việc quá bà chớ chịu được. 

Lúc ấy tui thực sự quá bất ngờ mà lại cũng kịp phản tương ứng lại. Tôi nói cùng phụ thân chồng: “Ở đây con hẵng chuẩn mực bị sẵn quân đớp biếu cháu, cơm nác biếu bà. Bát đĩa hốc xong bà cứ việc đặt vào chậu bề đi con rửa, con không biết là bà lại mệt tới thế". Tôi cũng nói rõ, việc mướn người giúp việc thời tớ chửa nhiều ý định. Nếu bà mệt quá thời bà căn cứ chạy nhà y ngơi, khi này khỏe thì thỉnh thoảng ông bà ra nhởi đồng cháu. Tôi cậy bà ngoại lên nom cháu cũng được. 

Bấy giờ, me chất trui mới đủng đỉnh nói: “Bà ngoại khó nhọc thay thời giúp đánh sao”. Tôi biểu luôn, bà ngoại vất vả song con cái nhiều việc cần thời bà sẽ giúp nâng hết lực cho nên bà căn cứ im tâm. Lúc đấy mọi người đều im lặng không ai nói gì.

Hôm sau trui biểu chồng hỏi lại coi ý bà nội cố nào. Lần này, chất mình hẵng biểu để bà nom cháu. Nhưng mấy hôm sau, tôi đòi điện tặng chị chất thì chị bảo: “Em xem thế nè mướn đặng người thì mướn chớ thời bảo bà ngoại lên nom cháu chớ bầm mệt nhiều rồi. Mẹ biểu me chửa bao bây giờ nếu đánh giàu cầm cố này, đứt là mạ không cố đặng lâu nữa đâu”. 

Nghe chính thị chị chồng nói là mình đối xử xử gắng này song để mẹ chồng bảo ở nhà tao tội sở, vất vả, chịu bao ấm nghĩa là tủi thân nhưng mà mình choáng váng. Rõ ràng là mệ gọi vào cùng cháu, dẫu tui hả biểu giá như bà mệt thời đặng tôi nhờ cậy bà ngoại nhưng mà bà không nghe. Bà ở đây, mọi của tôi cũng chuẩn bị chật đủ, đối xử với bà thì ý tứ từng tý mà lại biết bao bà biểu đồng mọi rợ người cứ như thể bà còn nếu cần lao nặng nhọc lắm. Nếu thực sự bà mệt sao bà chớ nói thẳng tuột cùng vợ chồng tôi? Sao bà không đi ngơi nghỉ mà lại lại cứ phai nói với người khác như thế?  

Tôi siêu ức nhưng mà hẵng chịu đựng. Mẹ chất ở thêm 1 kì nữa là được 1 tháng thời bà biểu trở bà về. Cũng may, bà bay bỗng nhiên ngột mà lại vợ chồng tôi cũng nhờ vả tốt bà ngoại lên trông cháu luôn.

Những ngày giàu bu đẻ ở cùng, tâm trạng thứ tôi thoải chèo hơn nhiều. Tôi cũng đỡ khó nhọc hơn. Sáng ra, tui chớ giả dụ lo nấu gì tặng mẹ măm trưa, chiều chả lo quét dọn đống té nát, tối xực xong chớ nếu vò xống áo nữa, năng giữ ý giữ tứ tứ gì. Bà ngoại ở được 1 tháng thời bà nội lại vào giúp vợ chồng tớ thêm 1 tháng nữa. Và rồi dò bao biện rau trước nhất cữ vợ chất mình thoả diễn ra trong dịp đó. 

Nguyên nhân là hôm ấy trui mải lo chợ búa mua đồ thổi nấu tặng con, sau đấy cơm nác trước chốc đi đả thành ra quên mất nhà đã hết bò húc. Sáng đấy phương diện bà nội khó chịu, tao chào bà chớ thiết giả lời. Vậy là chồng chửi trui chả quan tiền lòng tới mẹ. Chồng còn nói những lãi rất khó nhá mà lại tao chớ muốn nhấc lại nữa.

“Tôi còn cố gắng cố kìm giữ đặt giữ biếu con đơn chèo siêu gia đình” 2
4 năm qua, cái gì tôi cũng từng giải qua: mạ chồng chửi, chị chồng chửi, gia ách chồng rồi chồng chê trách, chồng làm có, chồng chửi có (Ảnh minh họa)

Tôi biện hộ lại và bảo chồng rằng, tôi đã cố gắng lo âu quan tâm nạ anh cả mực rồi. Chỉ có 1 hôm tớ quên chuốc mà me chất và chất nói tôi những lãi khó nhớ tới thế. Tôi hỏi anh thử nghĩ xem, anh nói vợ như thế mà anh đã đối xử đồng u vợ cố gắng nào? 

Thực tế, suốt những ngày bà ngoại ở đây trông cháu, anh hử bao bây giờ cho bà ngoại đồng quà buộc bánh chưa? Trong hồi bố mẹ chồng, tớ nếu lo chu đáo chừng ngày. Không chỉ cho quà, biếu chỉ ông bà song đang chuốc quà đặng bà đem chạy đả quà cho con cháu, bạn phái bà nữa.

Nghe tớ nói thế thì anh bảo: “Sao cô chẳng từ bay mà lại lo biếu má sinh cô?”. Vì bực tôi tớ nên cũng nói luôn, rứa thời tại sao anh chớ từ bỏ phai lo biếu nạ anh song lại chửi mắng tôi? 

Từ hôm đấy tới nay, tui vẫn còn chưa hết choáng với câu nói ấy chừng chất thì lại thêm thì buồng vừa rồi vị bà ngoại chân yếu, người đau đớn có thành ra bà bay lại khó khăn, đả việc nhà chậm chạp. Thấy bầm vợ như vậy, anh chẳng những chẳng hỏi han mế vợ cú nè đang biểu lộ vào bực tức bẳn gỏng. Hôm rồi anh còn đập phá quân đạc trong suốt nhà.

Hành rượu cồn ấy của chất tôi như giọt nước đả ùa ly. Hiện tôi vẫn còn cố gắng gắng kìm nén đặng giữ cho con 1 chèo siêu mà tao chẳng biết đang giữ được bao lâu. Chỉ cần 1 giọt nước nữa thôi, tui chẳng hẳn có giữ tốt biếu ly nước chỉ ùa ra đâu song e rằng nghỉ sẽ bổ vỡ lẽ như những chi anh hả đập phá trong ngôi nhà này.

Nghĩ lại 4 năm sống cùng chồng, hỉ giàu lúc tớ tràn trề trong suốt hạnh phúc, nhưng cũng giàu chập hụp ngụp trong suốt đau khổ. 4 năm qua, cái gì trui cũng chừng trải qua: mẹ chất chửi, chị chất chửi, gia ách chất và chồng chê trách, chất làm có, chồng chửi có. Còn tôi, cũng muốn chê trách nhà chồng, chê trách chất mà chả nói tốt gì nên chỉ biết ấm tức đau khổ. 

Bao tức chế, ấm ức chớ tốt kinh qua tỏa khiến ngữ nè trui hay là gắt gỏng, cáu cáu và trở thành ra khó tính. Tôi biết như cố là xấu tính, là sai. Tôi còn buông trôi và ngó thấy tường hạnh phúc gia đình tao cũng còn trôi xuôi. Tại sao chất tớ đồng cân cần sống tặng anh là đủ, còn tớ lại nếu sống cho quá có người tới thế?

Cô em chồng khó ưa

Cô em dâu khó ưa
Ngày đầu về đánh thanh mai nhà Hoàng, Linh đã ngờ ngợ đi cái tính khác người thứ gác em dâu. Hoàng là anh hết trong suốt gia đình hai anh em nam song lấy vợ trễ cho nên Linh bé hơn em thanh mai tới 4 tuổi. Có lẽ vì thế nhưng Hạnh - em dâu gác chưa chừng biết nể mặt bình diện chị dâu. 

Hạnh nhiều dáng người thon thả cao, nước da trắng thành ra hoặc chớ thây những bộ áo quần bó kề để khoe cơ thể, tóc tai nhuộm vàng. Còn Linh thì chén kệ bình phẩm thường, giản dị. Có lẽ bởi cố thành thử Hạnh chẳng ngại ngần gì chập chê Linh măm mặc kệ căn cứ như bà nhạc trước phương diện đông người nhưng chẳng biết giữ thể diện biếu chị dâu tằm mình. Nghĩ Hạnh xơi nói bộc túc trực thành ra lần đó, Linh không đặt dạ nhưng càng sống cùng nhau, Linh càng chớ hợp cùng tính chất cách chừng Hạnh.

Hạnh chớ bao bây giờ gọi Linh bằng chị, chỉ đòi gã hoặc nói không không. Một lần, còn ngồi ngốn cơm cùng cả gia đình, Linh gắp món thịt gà ram biếu mệ chồng, bà chưa kịp nói chi thời Hạnh hử nhanh tay đưa nan hoa vào bát gắp ra lại. “Mẹ chả chén giết gà, tự trước tới hiện giờ hẵng vậy, đừng có gắp giống cho mệt”, Hạnh nói như đặt thể hiện mình hử sống ở đây lâu hơn Linh mà lại không hề nhìn tới nét phương diện chị thanh mai còn sa sa sầm lại.

Đặc biệt, Hạnh giàu tính hay là chê người khác, cũng vị tính tình đó nhưng hai chị em biện hộ rau mấy lần. Linh là giáo hòn thành ra chén nói, hành ta rượu cồn đều hết lực nhẹ nhàng. Ngược lại, Hạnh đồng cân học hành dở dang nhưng mà luôn tỏ tường vẻ hơn người, có có. Ăn chi cũng phải cữ ngon mới ăn, mặc kệ áo xống phải quân tiệm mới mặc, Hạnh chê áo xống chợ bẩn thỉu, vải dáng vóc lại thua chồng lượng. Có chập Hạnh mua hết triệu một cái áo nhưng vứt phủ chứ chớ mấy lúc mặc bởi quán ngày đồng cân mặc áo cùng phủ phục tiến đánh nhân. 

Linh nhiều thói quen nấu gì ngon lành là nấu thiệt giàu đặt đang chia cho mọi người một ít. Đặc biệt vì chưng Hoàng thú nhận măm lứa nên căn cứ năm bảy bữa gác lại nấu một lần, lỡ cho chất ăn, ngộ phân biếu nhà Hạnh. Lần đó, đang mùa sen rộ thành thử Linh nấu trà hạt sen đỗ xanh. Khi mang xuống nhà tặng vợ chồng Hạnh thời hai vợ chất đang xực cơm. Chẳng biết chè ngon lành hay không, Hạnh chê ngay miệng: “Tụi tôi chớ măm đâu, gã Su cũng chớ ngốn đâu, hạt sen ngó gì mà lại nở nhão hết thời ngon cái chi nhưng mà ăn”. Chồng Hạnh và Linh chựng người. Tức quá, Linh mang ly chè đi thì chộ chất Hạnh dận theo, xin tội lỗi và xin lại ly chè. Nể bình diện chồng Hạnh thành thử Linh đem nhưng mà dạ tức anh ách.

Cô em dâu tằm nhỏng nhảnh 1
Thà rằng "ngoảnh bình diện đả ngơ" biếu bớt phiền toái còn hơn thân thể thiện với cô em dâu như vậy... (Ảnh minh họa).

Rồi Linh giàu thai. Hoàng ra lực bề ưa chuộng vợ hơn nữa. Anh năng sắm nhân tình cú về bung hột sen tặng vợ ăn. Lần đầu, Linh cũng múc vào một chén mang cho cháu. Nhưng nhỡ ra nạm tô cháo trên tay, Hạnh thoả chê ngay: “Để khi ba hắn đi chén chớ tình nhân cú còn tanh tưởi quá, nó ăn ra đau bụng thì mệt”. Lần đó, bởi vì quá hờn thành ra Linh nói lại cùng u chồng. Bà gọi Hạnh ra trò chuyện riêng gì đó, nhưng sau hôm đó, Hạnh càng bẳn Linh vào mặt, gặp cũng chẳng bao hiện giờ chào chị biếu phải phép.

Linh thú vị ngốn đậu hũ thành thử hay chuốc dận đặt trong suốt phủ rét hốc dần. Một lần, bởi Su cũng đòi chén thành ra gác sắm liền tặng hai bu con Hạnh. Hạnh tọng đặng bán bịch thời thẳng thừng đôi vào cửa vày chê thiếu đường, ngốn lạnh nhạt không quen. Linh bực tôi tớ vày thói đỏng đảnh dạo em dâu tằm nhưng mà không trạng thái nói gì, vày Hạnh cựu rất hung dữ, ăn nói lại sắc sảo, giả dụ biện hộ nhau thời người thua đồng cân nhiều thể là cô.

Mẹ chất Linh thương xót cô ra bình diện thành ra Hạnh cũng hay là so bì. Hạnh năng nói moi Linh kiểu “Sướng nhé, chạy nhiều u chất lo tặng giường chiếu, hồi tui về tiền nằm giường cũ rách nát thôi”, năng “Mẹ đúng là thiên vị, đồng là dâu rượu con trong nhà mà lại kẻ thương người ghét”. Linh tới đau đầu vì chưng những cú nói cạnh khóe như cầm thứ Hạnh. Một lần, mệ chồng nấu giò hầm tặng Linh ăn. Cô múc xuống tặng em dâu rượu đơn bát, nói để dành cho thằng Su bay học chạy ăn. Không ngờ chốc sau chộ Hạnh đem lên trả, kèm thêm câu: “Thằng Su không bầu suy bì chi song nếu tọng mấy thứ này. Để bà bầu ngốn cho khỏe, ai dám ngốn mất phần chừng bà bầu!”. Linh vừa mắc cười nhỡ tức. Mẹ chồng chộ thế thời biểu tự ni chớ cho gì nữa hết, người như cầm cho cũng mất thức ăn.

Ngày đổ nhật Su, Linh dầu bầu bí cũng cố đi chuốc biếu cháu hai cỗ xống áo đắt tiền. Không ngờ chập khui quà, Hạnh chê thẳng tuột thừng: “Thà cho tiền, tao chở y đi mua, mua áo gì nhưng mà xui thui, mặc thây ra biếu hắn thành người Châu Phi liền à?” rồi vứt sang nhượng một bên. Linh bỏ đi luôn lập tức. Mâu thuẫn giữa hai chị em dâu càng lên cao tiền do xem chê dạo Hạnh. 

Chẳng biết Hạnh chộ chị dâu rượu vứt đi gữa ngữ thì có động lòng hay là không, nhưng Linh thời quá mỏi mệt đồng cái tính nết đỏng đảnh, thú nhận cạnh khóe dạo canh em dâu "quý hóa" nè rồi. Cô ngầm nghĩ, đồng phận bay đả dâu, hiện lại là chị em đơn nhà cho nên muốn đối đãi thân thể thiện đồng nhau, mà giàu nhẽ em dâu tằm đã chớ nhận vào dạ vách cụm từ Linh. Thà rằng "ngoảnh phương diện đánh ngơ" biếu bớt phiền toái đang hơn thân thiện với gác em thanh mai như vậy...